๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Cỏ xanh xung quanh đỉnh núi ngã xuống như những thanh kiếm, đâm vào chính giữa sân, giống như đang cúi mình trước vị quân chủ của nhân gian. Chuông đồng trên mái hiên miếu thờ rung động nhẹ nhàng, nhưng không phát ra tiếng động nào. Đất vàng bên dưới từ từ rút vào khe đá xanh với tốc độ mắt thường có thể thấy được, co lại thành đường cong, một đường cong co rúm lại, tránh né luồng năng lượng hùng vĩ này.
Không một âm thanh nào, tất cả âm thanh bị phong ấn bên trong lớp vỏ chắc chắn của thực thế, tiếng sấm vang rền của mây đen, tiếng mưa thấm ướt mặt đất, tất cả đều biến thành vô thanh, có thể thấy hình dạng nhưng không cách nào nghe thấy tiếng.




